Date: 2009-05-06 01:25:16
TRIZVIET: Lời tâm sự của một học viên
Rất thú vị, chúng tôi nhận được một lá thư tâm sự của học viên xung quanh câu chuyện đầy cảm động về Susan Boyle. Ở góc nhìn này, các bạn sẽ nhận thấy nhân viên thực sự cũng có tất cả phẩm chất của các nhà quản lý vĩ đại. Có nhiều điểm đặc biệt trong lá thư này mà chúng tôi quyết định không giữ riêng cho mình (dù rất muốn làm thế!) mà chia sẻ với tất cả các bạn.
===============================================================
Thưa Thầy! Em đã nhận được thư của thầy và em xin phép chia sẻ với thầy về vấn đề này được không ạ!
Xuất phát từ thực tiễn bản thân em, em thấy đúng là mỗi con người về mặt quản lý đều đang đứng ở trên một người nào đó và cũng đồng thời đang đứng ở dưới một người nào đó. Sự tác động không bao giờ là một chiều cả đúng như là Mác nói: con người là tổng hoà của các mối quan hệ xã hội:
Em có một người quen: Ngay từ những ngày đầu họ là cấp quản lý của em. Còn bây giờ thì không nhưng em luôn coi người đó là một "thực tiễn về quản lý".
Em đã chứng kiến người đó Từ khi họ là một người không biết lắng nghe đến khi là một người rất biết lắng nghe. Từ khi họ còn là một người chỉ biết nhận thức được khả năng của bản thân mình mà không nhìn thấy khả năng của người khác đến khi tự tin vào khả năng của mình và tin tưởng, đánh thức được tiềm năng của người khác.
Sự thay đổi đó đều nguyên cơ từ một chữ "Ngộ".
Khi em về làm dưới cấp quản lý của người đó, những suy nghĩ và tư tưởng của em mang tính sáng tạo nhưng bị chìm nghỉm trong những tư duy mòn vẹt của cả một tập thể. Và em cũng không ngại mà nói rằng chính người đó cũng bị chìm nghỉm trong những tư duy tương tự chỉ có điều là nó ở "bán kính" rộng hơn mà thôi. Qua thời gian công tác thât may mắn là giữa em và người đó đã hiểu dần nhau: Có lẽ vì em chẳng phức tạp, chẳng bon chen gì nên những suy nghĩ giãi bầy của em lại được người đó lắng nghe hết sức vô tư, vui vẻ (tất nhiên là không nhiều bên cạnh những lần không những không nghe mà còn phê bình hoặc không "thèm nghe"). Em phát hiện ra người đó không giống như mọi người nghĩ: Người đó có một khả năng phân tích, là người có khả năng biểu đạt ngôn ngữ tuyệt vời, là một người nghĩ cho người trước rồi mới nghĩ đến mình, có khả năng bảo vệ người khác. Sự kính trọng mà em dành cho người ấy có lẽ cũng là một " niềm vui" nhỏ mà người đó thật sự có được.
Người đó trước tiên quản lý được bản thân mình và sau này trở thành một người quản lý giỏi, một người lãnh đạo giỏi mà ai cũng phải công nhận mặc dù về chức vụ người đó chỉ là cấp phó.
Nếu tính thời gian thì từ khi bắt đầu công tác đến khi được ghi nhận là cả một quãng thời gian dài công tác mấy chục năm trời. Cú "hích" quyết định đó chính là việc người đó được người lãnh đạo cao nhất của địa phương "phát hiện" và "sử dụng".......
Thưa thầy đây là chuyện có thật mà em trải qua. Khi đọc thư của Thầy em nhớ đến và muốn chia sẻ riêng một chút với thầy. Vì lúc này đã muộn quá nên em xin hẹn thầy vào một dịp khác sẽ kể tiếp thầy nghe về Người lãnh đạo cao nhất đó cũng như tình cảm, sự trưởng thành của em khi được sự tin tưởng của người lãnh đạo của mình cũng như chính sự tác động của em tới sự thay đổi của người đó. Em xin lỗi vì đã làm phiền thầy nhiều qúa nhưng quả thực chẳng hiểu sao cứ mỗi khi nói với thầy em lại thấy đầu óc mình sao có nhiều cánh cửa và sau mỗi cánh cửa ấy là biết bao nhiêu "tài sản" đã ở đó rất lâu hay ở đó từ lúc nào em cũng không biết!
Em chào Thầy! Em chúc thầy một buổi chiều làm việc vui vẻ!
Trân trọng!
===============================================================